Thông Báo ٩(๑`^´๑)۶


Cập nhật Thông Báo

~OoO~

Ngày 29/03/2018: Vừa chỉnh sửa vài chỗ chương 6 của Hồ Ly =)))))) có cảm giác hình như mình chăm chút cho Hoài Tịnh nhiều hơn Hồ Ly nên mỗi lần post Hồ Ly thì đều có vài chỗ sai sót, cảm thấy thiệt có lỗi Ọ___Ọ Tiếp tục đọc

Advertisements

[Tiểu Hồ Ly báo ân] Chương 7


7 – Tiệc đào đêm xuân (7)

TML

i1JyTuYffNny0ZYo

Edit: Túy.

Tiêu Phù nhảy xuống từ trên tàng cây, đi đến chỗ người kia đứng lúc nãy, ngẩng đầu lên cố gắng nhận biết mặt chữ: “Công gì đó mẫu gì đó của gì đó?” Úi, lợi hại ghê, nhân loại nào vừa là công vừa là mẫu nhỉ? Lại nhìn sang bên trái, “Con… Tri cái gì lập?” (Công / 公  = vừa có nghĩa là công bố điều gì đó vừa chỉ ông nào đó hoặc chỉ giống đực ; mẫu = mẹ hoặc chỉ giống cái.) Tiếp tục đọc

[Hoài Tịnh sống lại] Chương 43


Chương 43

TML

Thỏ và hổ

Edit: Túy.

Chu Hoài Tịnh đi phía sau Lục Ức, nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, cậu cứ luôn len lén hít hít mũi. Mùi hương trên người Lục Ức thật dễ chịu, Chu Hoài Tịnh thiệt muốn áp sát rồi liếm liếm. Tiếp tục đọc

[Tiểu Hồ Ly báo ân] Chương 6


6 – Tiệc đào đêm xuân (6)

TML

vest

Edit: Túy.

Một cây đào và một hồ ly tắm rửa xong, cùng đi dạo siêu thị mua đồ.

Đào Yêu đẩy xe đẩy, Tiêu Phù ngậm một túi gà quay ép chân không, nhảy lên xe đẩy giữa những tiếng thét chói tai xung quanh, thả gà quay xuống, lắc lắc đuôi về phía Đào Yêu.

Tiếp tục đọc

[Hoài Tịnh sống lại] Chương 42


Chương 42

TML

orig_179928

Edit: Túy.

Trước lúc diễn ra bữa tiệc gia đình, vợ chồng Lục Anh từ nước ngoài trở về, không ngờ Chu gia không qua đây.

Cả nhà Lục Anh ở trong nhà một tuần, bị ép ăn cơm cùng Lục Ức, ăn được hai ngày đám người họ đều không chịu nổi nữa, kiếm cớ dọn ra ngoài.

Tiếp tục đọc

[Hoài Tịnh sống lại] Chương 41


Chương 41

TML

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Edit: Túy.

Chu Hoài Tu cố gắng điều chỉnh biểu tình khuôn mặt mình, rốt cuộc em trai cũng đã bước đi bước đầu tiên trở thành người trưởng thành, anh không thể đả kích thử nghiệm dũng cảm của đối phương như vậy.

Ông anh Chu gia đột nhiên “khụ” một tiếng, làm bộ như mình xem không hiểu, để sách lên bàn, khích lệ nói: “Hoài Tịnh thật chăm chỉ.”

Tiếp tục đọc